FOMO (Fear of Missing Out) là từ viết tắt của “Sợ bỏ lỡ”. Khái niệm này được mô tả lần đầu tiên vào năm 2000 bởi Tiến sĩ Dan Herman trong một bài báo học thuật có tựa đề “Tạp chí Quản lý Thương hiệu”. Tuy nhiên, từ viết tắt FOMO đã được Patrick McGinnis đặt ra vài năm sau đó trong một bài quan điểm xuất bản năm 2004 trên tạp chí Mỹ “The Harbus”.

 

Khái niệm này đề cập đến cảm giác lo lắng hoặc ý tưởng rằng người khác đang chia sẻ trải nghiệm tích cực hoặc độc đáo trong khi bạn đang bỏ lỡ. Đó là một hiện tượng khá phổ biến trên mạng xã hội, khi các dữ liệu từ người khác thường nêu bật và nhấn mạnh những phần tích cực và bổ ích trong cuộc sống của họ, khiến người đọc cảm thấy buồn hoặc không thỏa đáng với trải nghiệm của chính họ.

 

Trong bối cảnh thị trường tài chính và giao dịch, FOMO đề cập đến nỗi sợ hãi mà một nhà giao dịch hoặc nhà đầu tư cảm thấy khi bỏ lỡ một cơ hội đầu tư hoặc giao dịch có khả năng sinh lợi. Cảm giác FOMO đặc biệt phổ biến khi một tài sản tăng giá trị đáng kể trong một thời gian tương đối ngắn. 

 

Điều này có khả năng một cá nhân (và toàn bộ cộng đồng thị trường) đưa ra quyết định thị trường dựa trên cảm xúc (sợ bỏ lỡ) thay vì logic và lý luận. Vấn đề tâm lý này đặc biệt nguy hiểm đối với nhà đầu tư bán lẻ thiếu kỷ luật, vì nó thường có thể dẫn đến tình huống giao dịch được thực hiện đối với một tài sản được định giá quá cao, gây ra rủi ro tổn thất tài chính lớn.